GIA ĐÌNH: NƠI TRÚ ẨN AN TOÀN HAY "BÃI CHIẾN TRƯỜNG" CỦA NHỮNG CƠN GIẬN?
Có một sự thật cay đắng mà rất nhiều người cố tình làm ngơ: chúng ta lịch sự với thiên hạ bao nhiêu thì tàn nhẫn với gia đình bấy nhiêu. Ngoài xã hội, ta nhẫn nhịn, nhỏ nhẹ, biết điều. Nhưng vừa bước qua ngưỡng cửa nhà, chiếc mặt nạ tử tế lập tức rơi xuống, để lộ một con người cáu gắt, cộc cằn và vô trách nhiệm về cảm xúc.Tại sao những người yêu thương ta nhất lại là những người phải hứng chịu lời nói nặng nề nhất?
Tại sao gia đình – nơi đáng lẽ là chỗ trú ẩn an toàn – lại bị biến thành bãi xả giận hợp pháp?
Sự tử tế có chọn lọc với người ngoài
Với người lạ, chúng ta luôn “giữ kẽ”. Một lời nói cũng cân đo đong đếm. Một hành động cũng sợ mất lòng. Bởi ta hiểu rất rõ: quan hệ xã hội mong manh, chỉ cần một va chạm là tan vỡ. Ta sợ bị đánh giá, sợ bị xa lánh, sợ mang tiếng xấu. Vì thế, ta cố tỏ ra đàng hoàng, dù trong lòng không hẳn như vậy.Nói cho thẳng: ta tử tế không phải vì cao thượng, mà vì sợ mất lợi ích và hình ảnh.
Gia đình – nơi ta cho phép mình tồi tệ
Về đến nhà, mọi thứ đảo chiều. Ta buông thả cảm xúc, buông luôn trách nhiệm với lời nói của mình. Và điều đó thường được ngụy biện bằng ba cái cớ quen thuộc:- “Dù sao gia đình cũng không bỏ mình”
Chính niềm tin mù quáng vào sự gắn bó máu mủ khiến ta coi sự tổn thương của người thân là điều hiển nhiên, thậm chí là “chịu được”. - “Người nhà thì cần gì giữ ý” : Thẳng thắn bị biến thành thô lỗ. Chân thật bị đánh tráo bằng xúc phạm. Nhiều người nhân danh “nói thật cho tốt” để trút ra những lời làm đau người khác mà không cần chịu trách nhiệm.
- “Tôi mệt quá rồi” : Áp lực xã hội, thất bại cá nhân, sự bất mãn với cuộc đời – tất cả được gói gọn và ném thẳng vào bố mẹ, vợ chồng, con cái. Gia đình trở thành nơi hứng rác cảm xúc, vì họ không có quyền phản kháng hay rời đi.
Càng thân, ta càng dễ vô ơn. Một lời nhờ vả nhỏ của bố mẹ cũng khiến ta bực bội, trong khi ngoài xã hội ta có thể cúi đầu giúp người lạ không một tiếng phàn nàn. Ta quên rằng: chính những con người bị ta quát nạt ấy là người chưa từng quay lưng khi ta gục ngã.
Không ai đáng phải trả giá cho những thất bại và mệt mỏi của người khác – kể cả người thân.
Lời cảnh tỉnh
Nếu có lúc nào đó bạn thấy mình hối hận vì một câu nói trong lúc nóng giận đã làm người nhà im lặng, thì hãy nhớ: tổn thương trong gia đình không ồn ào, nhưng nó âm ỉ và rất lâu lành.Mệt thì im lặng. Quá tải thì lùi lại. Nhưng đừng trút giận lên những người không có lỗi.
Đừng biến sự “không thể mất nhau” thành giấy phép cho sự tàn nhẫn.
Gia đình xứng đáng nhận được phiên bản tốt nhất của bạn, chứ không phải phần cặn bã cảm xúc còn sót lại sau một ngày bạn bị cuộc đời vùi dập.